Tôi có hai bó lụa, vài chiếc lược sơn mài cùng mấy cái gương, thưa ông chủ!
Còn tôi thì trộm được ba miếng vàng! hê hê!
Được rồi! Đặt chiến lợi phẩm của các ngươi vào hộp!
Nhưng thưa ông chủ!! Còn phần của chúng tôi...
Phần? Đứa nào vừa nói đến chuyện chia phần đấy? Ta trả công cho các ngươi thường xuyên mà!
Đừng có đùa bọn này, ông chủ! Tôi muốn phần của mình trong phi vụ này!
Phần?
Nếu ta nói ngươi sẽ không có phần gì hết thì sao?
Hê hê...thế thì tôi đoán ông sẽ phải khóc thương cho cánh tay còn lại đó đấy...một kẻ tàn tật mà đòi làm khó tôi sao?
Sao? À, nếu chuyện là vậy thì...
Trang 52
Rào rào
Thằng ngu!
Được rồi, mọi người, di chuyển thôi. Chúng ta có một ngày dài trước mắt.Giờ thì đi ngủ một chút nào.
Trang 53
Cộc cộc cộc
Trang 54
Baya!
Baya! Mai bọn ta sẽ đi lúc tờ mờ sáng!
Hê hê! Em lúc nào cũng xinh đẹp.
Hôm nay ta đã giết 18 mạng
..............
Đừng buồn như thế. Em làm ta tức cười quá đấy!
Trang 55
À đúng rồi, ta có gương và lược cho em đây!
Chiến lợi phẩm của hôm nay đấy!
Đó là tất cả những gì các cô nàng từ kinh đô có đấy... đẹp không?
Không! Không thể nào!
Đưa cái đấy cho ta!
K...không có gì!
Có chuyện gì vậy?
Không thể nào...
Gương mặt ta...căn phòng...mặt trăng...tất cả mọi thứ đều được phản chiếu trong gương...ngoại trừ em!
Tại sao?
Tại sao hả?!
Trang 56
Hahahahaha hahaha
Ngài vẫn chẳng biết gì về cuộc sống ở kinh đô đúng không?
Hừm!
Các quý tộc sử dụng hai loại gương...một cái phản chiếu gương mặt của đàn ông, còn một cái phản chiếu gương mặt của phụ nữa. Cái này là loại dành cho đàn ông, ngốc thật!
Hừm! Ta không muốn nhìn gương mặt của chính mình!
Vù
grừ
Trang 57
Vùùù
Argh...
Argh...
Gao! Có chuyện gì vậy?
Không...không có gì...
Mũi của ta hơi...
Mũi ngài bị đau sao! Chắc ngài bị cảm lạnh rồi!
Quên nó đi...Ổn rồi...đừng đến gần!
Mấy ngày gần đây ngài có vẻ ngủ không ngon giấc
Ngài lúc nào cũng gãi mũi mình...
Ta sao?
Hê...hơi ngứa chút thôi. Không khí ở đây tệ quá. Chắc quanh đây có đám cây độc nào rồi.
Hừm.
Trang 58
VÙÙÙ
VÙÙÙ
Trang 59
Trang 60
Aww...
Đau quá!
Ta không chịu nổi cơn đau này nữa.
Oái...
Ah...
Ta muốn cắt quách thứ này ra quá...
Hộc hộc hộc...
Mau lại đây bôi thuốc giúp ta!
Baya đã mua nó và lúc nào cũng bôi nó cho ta....
Cái gì? Đây không phải là thuốc!
Ông chủ! Đây là độc!
Baya đã bôi cái này cho ngài lâu nay sao?
Nó không thể chữa khỏi cho ngài đâu! Nó chỉ làm ngài bệnh nặng hơn thôi!
Trang 61
Ng...ngươi nói gì?
Ông chủ! Ả đàn bà ấy đang cố giết ngài đấy!
Cô ta ra vẻ chăm sóc cho ngài nhưng thật ra đang đầu độc ngài đấy!
Cô ta lúc nào cũng ghét ngài đấy, ông chủ!
Hừm.
Trả thù sao?
Đồ khốn!
Ta sẽ dạy cho cô ta một bài học!
Trang 62
Baya!
Trang 65
Sao ngài lại làm vậy? Em đã làm gì? Em đã làm gì không vừa ý ngài?
Câm mồm! Bấy lâu nay cô cố giết ta! Nhưng ta sẽ cho cô thấy! Ta không chết dễ thế đâu!
Trang 66
Thuốc của cô là độc! Bằng cách bôi nó cho ta mỗi ngày, cô khiến mũi ta ra nông nỗi này!
Không! Không đúng! Đó là loại thuốc đặc biệt em làm cho ngài từ phần hoa...
Dối trá!
Xoạch!
Hộc hộc hộc
Trang 67
Tất cả những gì em mong mỏi là được sống hạnh phúc cùng ngài....
Nói dối! Cô chỉ muốn trả thù cho người anh bị thương của mình thôi!
Không....em chẳng có quan hệ gì với anh ta cả...em chỉ nói thể...vì muốn được ở cùng ngài....
Cái gì?
Vậy cô là ai?
Em...em là kẻ đã từng được ngài cứu...
Cứu cô? Đừng có điên! Ta chưa bao giờ cứu ai cả!
Ngài nhấc em lên và đặt em vào chỗ an toàn. Ngài hung hãn và là một tên sát nhân...nhưng ngài đã cứu em...em biết ngài là con người rất dịu dàng.
Em...em đã rất hạnh phúc...vì thế mà em đã đến bên ngài...
Nhưng...giờ đã quá muộn rồi...em phải đi đây...Gao...
Trang 68
Baya!
Cô ấy biến mất rồi...
Trang 69
BAYA!
Trang 70
Trở lại đi...
Baya...
...Baya...
Trang 71
Ngươi có chắc đây là Gao, tên cướp làm cả kinh đô khiếp sợ?
Đúng vậy, thưa ngài. Chúng tôi thấy hắn quanh quẩn trong cơn bão tuyết.
Ôi trời ơi! Cái mũi trông gớm ghiếc quá!
Hắn mất trí rồi, thưa ngài. Hắn không đáp lại bất cứ điều gì chúng ta nói...mà chỉ lẩm bẩm về một người phụ nữ nào đó.
Đeo gông vào cho hắn, kéo lê hắn xuống đường rồi chặt đầu.
Vâng, thưa ngài...
...Baya...
Trang 73
Crộc Crộc
Có chuyện gì vậy?
Lệnh từ bề trên! Giải tên tội phạm lên cung!
Lâu không gặp nhỉ, Gao...
Có vẻ như lời tiên đoán của ta cuối cùng cùng thành sự thật. Đứng không, Gao?
Trang 74
Đủ rồi đấy, Gao!
Hãy để những ký ức của ngươi tan đi như tuyết mùa đông
Vào mùa xuân, ta lại đi về phía đông
Ngươi sẽ đi cùng và làm kẻ khuân đồ cho ta. Việc đi khắp Nhật Bản sẽ làm tâm trí ngươi dịu lại.
Trang 75
Nhưng thưa ngài Roben. Tôi không hiểu kẻ chỉ có một tay và một mắt như tôi thì có ích gì cho ngài chứ
Và tôi quá xấu xí, tôi sẽ chỉ là gánh nặng thôi...
Ta định chỉ mang theo mình ngươi...và ngươi sẽ chăm sóc ta.
Nếu tôi chạy trốn thì sao?
Ngươi sẽ không trốn đâu!
Hê hê...ngài chắc chứ?
Vào thời điểm này, mặt thiện và mặt ác đang xung đột trong trái tim của ngươi...
Bởi cô gái tên Baya mà ngươi giết chết dưới tuyết
Đừng nhắc đến tên cô ấy!
Sự thật là việc cô ấy biến thành bọ đã giúp ngươi nhận ra cuộc sống này quan trọng đến nhường nào.
Gao, ngươi đã giết nhiều người, và ngươi cũng đã nhận ra sự thật là tất cả mọi sinh mạng đều quý giá như nhau. Đó là lý do ngươi chỉ giết người mà không động đến côn trùng.
Đủ rồi! Đừng có thuyết giáo tôi nữa!
Trang 76
Hừm! Ngài cứu cái mạng này của tôi thì sao chứ! Tôi sẽ không mang ơn ngài đâu! Tôi sẽ trở lại làm chính mình! Sẽ tấn công bất cứ kẻ nào tôi muốn, giết bất cứ kẻ nào tôi thích!
Nếu muốn thì hãy đỗ lỗi cho cha mẹ tôi vì đã sinh ra tôi ấy! Chính cái xã hội này đã biến tôi thành một kẻ giết người!!
Đúng vậy, Gao. Trở thành con người như thế không phải lỗi do cậu.
Chính vòng luân hồi mới là thứ đáng trách.
Vòng...gì cơ?
Trang 77
Luân hồi...
Nó định đoạt kiếp sống của cậu trong quá khứ và thứ mà cậu sẽ trở thành trong tương lai.
Sao?
Cứ nghĩ nó giống như một cái bánh xe vậy.... chẳng bao giờ chuyển dời và cứ mãi xoay tròn trong vô tận
Kiếp người cũng thế...khi chết đi, chúng ta lại được tái sinh trong hình hài một sinh vật sống khác...
Trang 78
Chúng ta cứ như thế, sinh ra rồi lại chết đi...mãi mãi....không có điểm dừng. Trước kiếp này, cậu là một thứ gì đó khác.
Trang 79
Hay thật, tôi không có cảm giác như mình đã từng được sống trước đó
Thú vị lắm! Thế ngài có biết tôi sẽ trở thành gì trong kiếp sau không?
Gao.... cậu có thể sẽ không được làm người trong lần tới đâu.
Cậu sẽ không bao giờ biết được...
Khi cậu chết đi, cậu sẽ quên hết tất cả những gì thuộc về kiếp trước...
Và khi cậu chết ở kiếp này, chuyện tương tự như thế cũng sẽ xảy ra
Cậu có thể trở thành một con bò, ngựa, hay thậm chí là côn trùng.
Trang 80
Cậu sẽ không thể biết được mình sẽ tái sinh thành gì trong kiếp sau. Nhưng những việc cậu làm trong kiếp này sẽ được phán xét, và nó định đoạt liệu cậu sẽ trở thành côn trùng, cá, bò sát, động vật hay con người. Quá trình ấy cứ tiếp diễn trong vô tận...
Trang 82
Vậy ý ngài là trước đó, tôi là động vật...rồi khi tôi chết, tôi lại biến thành một con khác? Đừng làm tôi buồn cười.
Cậu có thể cũng từng được làm người một lần....
Có lẽ là hàng triệu năm về trước....hay trong một tương lai xa xôi....
Sự thật là cậu đã giết rất nhiều người....
Và việc cậu phải chịu đựng cái mũi gớm ghiếc đó có thể là sự trừng phạt cho những gì cậu đã làm ở kiếp trước....
Phật dạy đây là quả báo
Liệu đó có phải lý do tôi gặp Baya và sau đó cô ấy bị biến thành bọ không?
Có phải ngài đang muốn nói rằng côn trùng cũng từng một lần được làm người?
Tôi không tin...
Trang 83
Nếu tôi thật sự được tái sinh, tôi muốn trở thành một thứ gì đó khác, chứ không phải là một côn trùng.
Đời con phù du chỉ kéo dài trong vỏn vẹn có 3 ngày thôi, Gao, nhưng đó cũng chính là quả báo cho những gì nó đã làm ở kiếp trước.
Vooooooo
Chát
Trang 84
Xem này!
Tôi vừa mới giết nó!
Liệu nó có được tái sinh?
Làm một con người....một người rất quan trọng
Có thể.
Xin hãy kể thêm đi.
Tôi muốn biết mình sẽ trở thành gì sau khi chết!!
Khôngggg
Trang 85
Không! Ta vẫn muốn được làm người! Ta không muốn trở thành súc vật hay sâu bọ! Ta là con người!
Trang 86
Vậy ngươi là Akanemaru. Ngươi nổi tiếng lắm đấy.
Ta nghe đồn ngươi đã làm bị thương tay của mình. Nhưng ta lặn lội đường xa đến đây vì có một nhiệm vụ ta muốn ngươi đảm nhận.
Ta muốn ngươi chạm khắc chim phượng hoàng cho ta!
P...phượng hoàng ạ?
Phải. Loài chim sống gần Ấn Độ.
Khi Kibi Makibi đi sứ sang nhà Đường, ông đã trông thấy một bức họa chim phượng hoàng.
Hình như nó là loài chim cư ngụ trên một hoàng đảo huyền bí tên gọi là Horai ở phía nam nước Đường
*Kibi Makibi: lấy theo tên một nhân vật lịc sử có thật, người đã đến Trung Quốc học tập trong 17 năm, sau đó phục vụ với tư cách một nhà ngoại giao kiêm Bộ trưởng bộ Hữu nghị của Nhật Bản.
Nhà Đường (618-907), có ảnh hưởng sâu sắc đến ngôn ngữ, tôn giáo, chính phủ, nghệ thuật cho nước Nhật
Trang 87
Người ta nói rằng nó ăn quả của những loài cây kỳ diệu và trở nên bất tử
Máu của nó là món quà trường sinh cho bất kỳ kẻ nào uống được!
Ta muốn ngươi chạm khắc hình ảnh của nó, để ta có thể đem đi mạ vàng và biến nó thành niềm kiêu hãnh cho ngôi đền của mình.
Thưa ngài, mong ngài thứ lỗi, nhưng tôi chưa từng được trông thấy con chim đó...hơn nữa, tay tôi đang rất yếu... Tôi không thể làm được bức tượng mà ngài mong muốn.
Vậy là...ngươi từ chối?
Trang 88
Ngươi dám từ chối ta, Tachibana Moroe, sau khi ta phải đi cả một chặn đường dài để đến cái nơi khỉ ho cò gáy này?
Cho dù tôi có chấp nhận yêu cầu của ngài, cũng phải mất đến 10 đến 12 năm mới có thể hoàn thành được, mà chắc gì tôi có thể tạo ra thứ làm ngài hài lòng.
Ngươi sẽ làm nó trong 3 năm.
3 năm?!
3 năm kể từ ngày hôm nay, con chim phải ở trước mắt ta.
Hoàn thành yêu cầu của ta rồi ngươi sẽ trở nên giàu có...Nhưng nếu thất bại, ngươi sẽ rơi đầu! Hiểu chưa?
Nếu bây giờ tôi từ chối thì sao?
Thì ta sẽ chặt hết tay chân và móc mắt ngươi ra.
Và ngươi sẽ không bao giờ tạc được một bức tượng nào nữa!
Trang 89
Cười lên!
Hahahaha
hohohoho
heheehhe
wawawa
Đi thôi! Không khí ở đây thật hôi hám bẩn thỉu.
Akanemaru, ta trông chờ bức tượng của ngươi trong 3 năm tới đấy!
Akanemaru, đúng là một nhiệm vụ vô lý....
Chuyện thế này xảy ra như cơm bữa.... những kẻ có quyền thế lúc nào cũng kiêu căng hách dịch
Trang 90
Phượng hoàng sao...Ah...nếu mình được trông tháy nó một lần...mình có thể tạc nó...
Trang 92
Oh người Nara ca bài ca này
Doo dah
Doo dah
Thật vui vì được sống ở đây cả đời
Oh dee
doo dah
doo dah
Trang 93
Vậy là, mình đã đến kinh đô. Mọi thứ cũng chẳng khác mấy.
Giàu có và nghèo nàn... hoan hỉ và u ám... đúng là một thành phố kỳ lạ.
Đây là trung tâm của quyền lực...mọi thứ lúc nào cũng bị kiểm soát bởi quan chức, địa chủ và tiền bạc.
Ta coi khinh sự hách dịch mà ngạo mạn của nơi này
Ta không đồng tình với việc làm của mình...
Mọi thứ ở nơi đây đều giải dối.
Nhưng bây giờ ta cần thành phố này....
Vì chim phượng hoàng!
Ta cần tìm vài tư liệu về chim phượng hoàng...
...cho dù có phải xới tung tất cả các thư viện trong thành phố này.
Trang 94
Phượng hoàng!
Phượng hoàng!
Nó ở đâu mới được?
Đứng lại! Ngươi không thể vào đây! Đây là tư gia!
Đồ ngốc! Ngươi nghĩ mình đang đi đâu chứ?
Tôi...tôi là Akanemaru, tôi nhà nghệ nhân chạm khắc tượng phật! Tôi phải gặp ngài Kibi! Làm ơn hãy để tôi qua!
Ngài không gặp lũ dân đen như ngươi đâu! Nên biết thân biết phận đi!
Tôi nghe nói ngài ấy đã từng đến Trung Quốc...
Tôi chỉ muốn hỏi những gì ngài biết về chim phượng hoàng.
Phượng...gì?
Chim phượng hoàng hả? Nếu đó là con chim mà ngươi đang theo đuổi, thì có rất nhiều chim ở ngọn núi xung quanh đây.
Giờ thì cút đi!
Trang 95
Làm ơn!
Lãnh chúa Tachibana đã đòi tôi tạc bức tượng chim phượng hoàng...
huh?
Ngươi nói lãnh chúa Tachibana sao?
Ta là Kibi Makibi...
Ah
Vậy là hắn đã lệnh cho ngươi tạc một bức tượng chim phượng hoàng có phải không?
Hừm! Ngu ngốc...về mà nói với hắn, chỉ một tên thợ kim hoàn thôi không thể biến nguyện vọng của hắn thành hiện thực được đâu!
Làm ơn!
Xin hãy đợi đã!
Rầm
Trang 96
Bong
Phượng hoàng....
Dù người ta nói ngươi là loài chim của sự bất tử...
nhưng tại vì ngươi, một người sẽ bị chém đầu trong 3 năm tới
Trang 97
Xin lỗi, có lẽ nào ngài là Akanemaru, một thợ điêu khắc?
bong
bong
Bấy lâu nay tôi đã rất ngưỡng mộ các tác phẩm của ngài...
Nhưng tôi gần như không thể nhận ra ngài, ngài trông tiều tụy quá.
Bongg
À, thật ra...
Một loài chim bất tử có tên gọi Chim phượng hoàng sao? Hmm...không biết liệu điều này có giúp gì được cho ngài không...
Trong thư viện của đền chúng tôi có một bản ghi chép cổ có đề cập đến một sinh vật như thế...
cùng điều gì đó về sự bất tử.
Trang 98
Ah! Xin cảm tạ! Ngài chính là sứ giả của thiên đường
Không đâu, ta chỉ là một thầy tu trong một ngôi đền làng thôi
Tôi không chắc nó có giúp được gì không nữa...
Đâu rồi nhỉ?
Đây chính là bản ghi chép. Nó được viết vào khoảng 400 năm trước bởi người đứng đầu một vùng đất hoang sơ có tên gọi Kumaso ở Tsukushino
Hầu hết trong số chúng đã bị đốt rụi khi cuộc cải cách mới* bắt đầu diễn ra. Đây là tất cả những gì còn lại.
*Tsukushino: ngày nay là quận Kumatoto và Fukuoka, nằm trên đảo của Kyusu
*Cải cách Taika: Phỏng theo thiết chế triều Đường ở Trung Hoa, Thiên hoàng Kōtoku đã thực hiện cải cách nhiều mặt: hành chính, tài chính, thuế khoá, quân đội, luật pháp, đất đai, giáo dục,… thành lập nhà nước phong kiến Nhật Bản.
Trang 99
Takeru...đó có phải là tên của người đã viết cuộn giấy này?
Phải. Theo những gì được ghi chép trong đó, loài chim lửa ấy luôn cư ngụ ở Tsukushino
Vùng đất với nhiều ngọn núi biết tuôn lửa. Khi chúng phun trào, vạn vật run sợ trước cơn thịnh nộ khủng khiếp ấy.
Trang 100
Và...giữa chốn địa ngục ấy...
Là nơi chim phượng hoàng cư ngụ
Những kẻ uống được máu nó sẽ trở nên bất tử...hàng ngàn người đã leo lên núi để tìm kiếm loài chim ấy...
Trang 101
Và chết trong tuyệt vọng...
Chỉ với cung và tên
Không thể giết được nó...
Và cho dù ngài có chặt đầu nó đi chăng nữa...nó cũng sống lại ngay lập tức
Phạch phạch
Trang 102
Khi tức giận, cơ thể nó phát ra những ngọn lửa thiêu đốt kẻ tấn công....!
Nó tỏa sáng trong đêm tối... hiểu tiếng người và biết tất cả mọi thứ... nó là sứ giả của thần linh.
Đâ...đây
Đây là con chim đó!!
Trang 103
Không có sai sót gì chứ? Đây là loài chim mà tôi đang tìm kiếm! Đây là chim phượng hoàng!
Tôi sẽ đến Tsukushino xem sao
Cái gì? Ngài chắc chứ?
Nơi đó quá xa!
Hơn nữa đó còn là vùng đất hoang dã và đầy hiểm nguy
Ngài có nhất thiết phải đi không?
Tôi phải đi...Nếu không tôi sẽ bị chém đầu trong 3 năm tới.
Nếu phải vậy thì...
Cầu trời cho ngài được bình an. Hy vọng ngài sẽ tìm thấy chim phượng hoàng.
Thưa Đức Phật của ba ngàn thế giới, xin hãy dẫn dắt con tới chỗ của chim phượng hoàng!!
Trang 105
Rào rào
Cái gì?
Chờ đã!
Trang 106
Ngươi! Chính là ngươi!!
Có lẽ anh nhầm tôi với ai rồi.
Không nhầm lẫn gì hết! Ta nhớ rõ vết thâm dưới mắt phải ngươi, và một cánh tay của ngươi...
Có chuyện gì vậy?
tôi...tôi...
Hừm! Để tôi giải thích, sư phụ! Nhiều năm về trước, tôi đã chém cánh tay của anh bạn này...
Tôi đang trên đường chạy trốn thì gặp hắn...Sau khi đe dọa một chút, tôi có mượn quần áo của hắn.
Vậy...tay cậu sao rồi hả nhà điêu khắc?
Tôi đã trải qua nhiều chuyện kể từ khi ấy...
Nhưng cuối cùng tôi cũng đã đến được nơi giúp mình giữ vững niềm tin...chuyện là như thế.
Trang 107
Thế thì, dùng cánh tay lành lặn đó....
mà trả thù cho bản thân đi!!
Sao nào?
Hãy giải quyết mọi chuyện bằng cái đó đi!
Đến đây nào!
Đừng sợ!
Cậu hẳn phải căm ghét đến nỗi muốn giết chết ta chứa gì!
Đến đây! Có chuyện gì với cậu vậy?
Sợ phải giết ta sao?
Trang 108
Phải! Tôi là một kẻ yếu đuối đấy, đồ ngốc! Tôi cũng rất hèn nhát nữa!
Tôi đang bận khi phải cố để sống tiếp và tôi cóc quan tâm đến anh!
Cái gì?
Ngươi đang cố giễu cợt ta đấy à?
Cầm con dao lên! Ta ở đây! Cơ hội cho ngươi trả thù ta!
Chết tiệt
chết tiệt
Agrhhhhh...
Trang 109
Hãy quên hết những chuyện ngớ ngẩn này đi... hai người đang đi đâu vậy?
Tới Hiraizumi ở Ohshu...
Một chuyến đi dài hả?
Ohshu? Vậy là hướng ngược lại với nơi tôi đang đến.
Nhưng xin hãy cho tôi một ân huệ...
Nếu ngài tình cờ thấy bức họa hay đồ điêu khắc nào, hay nghe đồn về một loài chim tên Phượng hoàng thì làm ơn hãy cho tôi biết khi chúng ta gặp lại.
Tôi phải tìm cho ra và khắc tượng nó, nếu không tôi sẽ chết.
Hm...tại sao?
Nếu tôi không chạm được tượng chim phượng hoàng trong 3 năm tới, tôi sẽ bị xử tử...
Bởi kẻ quyền lực nhất kinh đô, lãnh chúa Tachibana.
Tôi chẳng có nơi nào để trốn cả.
Cầu trời phù hộ cho anh.
Trang 110
Gao! Đi thôi!
Nãy giờ cậu không nói gì cả. Đói bụng hả?
Trang 111
Sư phụ , có ai đó đang nằm đằng kia.
Trông anh ta có vẻ đang bị bệnh
Cố lên, anh bạn tội nghiệp
anh ta gần như sắp chết đói.
Gao, cho anh ta ít thức ăn
Trang 112
Sư phụ
Hắn là một tên bịp bợm! Túi của hắn chứa đầy gạo!
Thế mà hắn dám nằm đấy ngửa tay xin ăn
Roạt
Rào
Không!
Không không không không
Nhìn đống gạo này đi, đồ ngốc...
Ta ăn nó giúp ngươi nhé!
Đồ ngốc!
Số gạo này là thuế hàng năm của anh ta đấy!
Là thứ mà luật lệ buộc người nông dân phải nộp!
Trang 113
Ý ngài là cho dù anh ta có chết đói cũng không được ăn chúng sao?
Tất nhiên!
Nếu không nộp đủ gạo, anh ta sẽ bị giết theo luật!
Nó có nghĩa là nộp thuế và chết đói hay ăn chúng rồi bị treo cổ
Anh ta chết rồi!
Ngài nên cầu siêu cho anh ta đi
Sao ta phải làm vậy? Đâu có liên quan.
Ngài nói gì vậy?
Đây là trọng trách của các thầy tu và đền miếu, đúng không??
Vậy thì ta xin lỗi vài đã làm cậu thất vọng, Gao...
Nhưng lý do chúng to có các ngôi đền và tuwongj Phật rải rác khắp cả nước *
là do chính trị
Ngươi cảm thấy sốc à?
Phật giáo chỉ là công cụ để chính quyền lừa dối dân chúng
và khiến họ ngoan ngoãn nộp những khoản thế nặng nề
*nhằm thành lập đạo Phật và tổ chức tôn giáo, Thiên hoàng Shomu (724-749) đã ra lệnh xây dựng các tu viện và nữa tu viện trên khắp cả nước năm 741. Chúng được gọi là *Kokubunji*
Trang 114
Đó là tất cả mục đích của tôn giáo!
Không!
Chờ đã!
Gao!
Ngươi đi đâu vậy?!
Ta căm
Ta ghét
Ta ghét
Trang 115
Hộc hộc hộc hộc
Hộc hộc hộc hộc
Hộc hộc hộc hộc
Hộc hộc hộc hộc
Có chuyện gì với ngôi làng này thế? Cái mùi tanh hôi khủng khiếp này là sao?
Nó có mùi giống như thần chết vậy!
Trang 116
Hm?
Hửm?
Hưm?
Ô?
Ô?
OOhh?
Oh...Ngài tu sĩ...
Cái gì?
Xin hãy giúp chúng tôi...
Cả ngôi làng đang bị ám bởi những con quỷ điên dại...
Ngài là một thầy tu!
Không! Ta không phải!
Nhưng ngài mặc trang phục của tu sĩ mà!
Nghe này, ta không biết kinh Phật! Ta không thể niệm kinh cho các người!
Không sao cả! Chỉ cần đến đây với chúng tôi thôi! Làm ơn!!
Trang 117
Xin hãy giúp chúng tôi!
Các người muốn gì ở tôi? Tôi không thể giúp các người!
Xin hãy thanh tẩy các linh hồn tà ma! Chúng tôi van ngài!!
Làm ơn!!
Trang 118
Xin hãy niệm kinh...nói vài câu thôi cũng được...
Nhưng thậm chí ta còn không biết làm điều đó!
Nếu vậy bùa hộ mạng cũng được...thứ gì đó có thể bảo vệ...làm ơn!
Argh...
Được rồi...mang gỗ lại đây
Ta sẽ cho cá người một vị thần hộ mạng để xua đuổi linh hồn tà ma!
Trang 119
Ahh... cảm ơn! Xin cảm ơn ngài!
Chúng tôi sẽ không bao giờ quên lòng tốt của ngài!
Hê hê... họ cảm ơn vì lòng tốt của mình!! Mình cơ đấy!!
Họ cảm ơn mình!
Hahahahahah
*chữ viết trên tượng gỗ chỉ ra lượng thuế đang phải đóng, người đóng và từ vùng nào
Trang 120
Hê hê hê hê
Ông đang làm cái gì ở đây vậy, đồ đạo đức giả?
Làm tốt lắm, Gao!
Trang 121
Gao! Đợi đã! Ta nói đợi đã!
Để tôi yên!
Tôi hiểu bộ mặt thật của ông rồi! Chẳng phải tôi đã nói rằng sẽ đi bất kỳ lúc nào tôi muốn sao?
Gao! Ta làm ngươi vỡ mộng sao?
Tôi không ghét riêng mình ông...tôi căm ghét cả thế giới này và những thứ bên trong nó!
Cơn giận của cậu...nỗi đau đớn hằn sâu trong trái tim cậu... nó thể hiện rất rõ qua những gì cậu chạm khắc
Cậu đã chạm trổ nó từ tận trái tim mình!
Đây!
Ta muốn cậu làm lại một lần nữa...bất cứ thứ gì cậu muốn!
Trang 122
Làm đi!
Khắc đi! Dùng cơn giận của cậu...ném cả thân xác cậu vào công việc!
Arrrrrrrrr
Trang 123
Độc đáo đấy!
Gao, ta gần như có thể nghe thấy nó...
tiếng kêu đầy thống khổ.
Trang 126
Không tệ...ngươi đã hoàn thành 115 pho tượng đất sét trong 1 giờ 38 phút.
Tôi có thể nghỉ được chưa?
Thôi đủ rồi...ngươi làm tốt lắm.
Có thật là ngươi chưa từng được học về cách chế tạo chúng?
Hah! Trước đây tôi có thể làm ra được 200 cái bất cứ khi nào tôi muốn!
Ngươi có thể là một thần đồng đấy, Gao.
Một tài năng tiềm ẩn.
Ngài đừng có đùa!
Gao, ngươi nên đối diện với sự thật và cảm thấy tự hào.Ngươi là một nghệ nhân, rất giỏi là đằng khác.
Trang 127
Đừng nói nữa!
Đây có lẽ là mục đích của đời ngươi
Cái gì?
Mọi sinh vật sống, cho dù có nhỏ bé và tầm thường, cũng đều có vai trò riêng của chúng.
Lại thuyết giáo nữa à?
Vì nỗi bất hạnh và những điều ngươi đã phải trải qua, giờ ta có thể thấy được ngươi được sinh ra trên thế gian này để trở thành một nghệ nhân điêu khắc
Nghe này, ngài đang muốn nói rằng mục đích sống của cả đời tôi chỉ là ngồi làm cái đống bùn nhão này sao?
Đừng làm tôi buồn cười!
Tài năng của ngươi có thể cứu rỗi hàng vạn sinh linh khác.
Cái gì?
Nếu bây giờ ngươi vẫn chưa hiểu, nhưng sớm hoặc muộn gì ngươi cũng nhận ra điều đó thôi
Trang 128
Nhưng tôi không có hứng thú với việc cứu giúp kẻ khác!
Gao, ngươi sẽ dành quãng đời còn lại của mình để chạm khắc.
Ngươi sẽ đi khắp Nhật Bản để chế tạo tượng Phật cho mọi người...và tính chân thật trong các tác phẩm của người sẽ làm lay động lòng người hơn khối kẻ chỉ được cái danh hão.
Không bao giờ!
Bẹp
Tượng Phật ư?
Ai cần chứ!
Bẹp
Bẹp
Trang 129
Đã một năm rồi...
Mình đã đi cả một chặng đường dài để đến ngọn núi lửa ở Kyushu nhưng chẳng tìm kiếm được gì cả.
Mình đã lãng phí mất một phần ba quãng thời gian.
Trang 130
Phượng hoàng sao? Hm...giờ ta đã 82 tuổi rồi. Khi còn nhỏ ta từng nghe nói về một loài chim...
Có vẻ như nó có thể sống qua hàng ngàn năm và hiểu được tiếng người. Chưa hết.. nó còn hóa thân thành một cô gái trẻ và dụ dỗ đàn ông...Quả là một loài chim độc ác!
Nhưng bây giờ ta phải đi rồi.... họ sẽ bắt đầu chất đá lên bất cứ lúc nào
Xin lỗi...chuyện gì đang diễn ra vậy?
Họ đang chôn một cô gái và chất đá lên đỉnh đầu của cô ấy
Họ làm gì cơ?
Trang 132
Chuyện này thật tàn nhẫn! Các người có vấn đề gì không vậy?
Nữa!
Nữa!
Nữa!
Dừng lại!! Các người đang làm gì thế? Tôi không biết cô ấy đã làm gì nhưng nếu cứ thế này cô ấy sẽ chết đấy!!
Cô ta trộm số gạo dùng để đóng thuế của ta rồi ăn chúng! Như vậy đấy!
Nếu bọn ta thả nó ra...
Cậu sẽ phải chăm sóc cho nó đấy
Cô ấy không có gia đình sao?
Không. Nếu có thì cô ta đi trộm cắp làm gì.
Nếu ngươi hứa sẽ chăm sóc cho nó, bọn ta sẽ thả nó ra.
Được thôi...tôi hứa
Kéo cô ta ra!
Thật là tàn nhẫn...tên cô là gì?
Buchi
Buchi? Nghe giống tên một con cún nhỉ...cô mồ côi cha mẹ à?
Vâng...
Trang 133
Anh đi đâu vậy?
Chưa biết. Tôi chỉ đang tìm kiếm chim phượng hoàng.
Phượng hoàng? Thật sao? Anh là thợ săn hả?
Tôi không phải thợ săn. Nhưng điều quan trọng nhất đối với tôi bây giờ là tìm cho bằng được loài chim đó.
Cô có biết gì về loài chim đó không?
Tất nhiên, tôi biết nó ở đâu.
Anh muốn biết không?
Sao? Cô biết ư?
Nó sống trong vùng đầm lầy ở phía nam.
Có vẻ thánh thần đã phù hộ ta rồi!
Tee hee
Hahahahahahah
Trang 134
Tìm thấy rồi! Đầm lầy!
Ôi không!
Mình bị kẹt rồi!
Nhép nhép
Nó lún nhanh quá!
Nhẹp
Cứu!
Trang 135
Có ai không? Cứu với!
Buchi! Cứu tôi!
Cứu!
Ọc ọc
Agh
ọc
ọc
ọc
nhẹp nhẹp
Ah...
Trang 136
Buchi!
Có chuyện gì vậy? Tôi nghe tiếng anh hét nên cố chạy thật nhanh đến đây.
Vũng lầy này lún nhanh quá! Suýt nữa thì tôi chết đuối!
Xin lỗi...tôi nhầm
Thật ra chim phượng hoàng sinh sống trong khu rừng ở dãy núi phía tây cơ.
Lần này không nhầm lẫn được đâu
Chờ chút
Chim phượng hoàng ăn lửa. Thế nên khi anh đến đó, hãy đốt một bó đuốc, rồi nó sẽ xuất hiện.
Cảm ơn
he he he
Vậy là chim phượng hoàng ăn lửa...thật hợp lý.
Trang 137
Chắc đây là khu rừng đó...mình nên đánh lửa thôi.
Chát chát
Rào
Trang 138
Chíp
Arg
Trời nổi gió và ngọn lửa lan ra rất nhanh
Mình...bị kẹt rồi!
Cứu!
Không! Cứu!
Trang 139
Chắc không phải chỗ này rồi. Anh có bị bỏng không?
Chim phượng hoàng chẳng thấy xuất hiện...
Trang 140
Đồ ngốc...nó có xuất hiện đấy!
Cái gì?
Và ăn rất nhiều lửa nữa.
Ở đâu? Nó ở đâu?
Ngay trước mặt anh đây!
Cô đang nói gì vậy?
Nhìn cho kỹ xem! Tôi là chim phượng hoàng.
Cô?
...cô.....
Nó hóa thân thành một cô gái trẻ và dụ dỗ đàn ông...Quả là một loài chim độc ác!
Phải. Tôi là chim phượng hoàng. Tôi chỉ trông giống một cô gái thôi. He he
Không thể tin được! Nếu những gì cô nói là sự thật, vậy thì hãy cho tôi thấy hình dạng khác của cô đi...làm ơn!!
Được thôi...tôi sẽ cho anh thấy nó vào tối nay.
Có thể tôi cũng sẽ cho anh uống máu tôi nữa.
Trang 141
Đây...tôi có chút thức ăn.
Ừm.
Giờ tôi sẽ cho anh nhìn thấy chim phượng hoàng nhé!
hưm hưm hưm lala
Sao?
Sao nào, nói gì đi chứ!
Cô không phải là chim. Cô vẫn là con người mà.
Đừng ngớ ngẩn thế.
Sao anh không thử em xem... rồi anh sẽ thấy.
Đến đây nào....
Trang 142
Ôm em đi...
Em lạnh quá...
Dừng lại!!
Anh không thể ngủ với một người phụ nữ sao, thằng ngốc ẻo lả này?
Sao nào? Sao anh không đánh lại tôi? Anh có thể giết tôi nếu anh muốn. Tại sao anh không tức giận?
Tôi đã biết cô không phải chim phượng hoàng ngay từ đầu...
Vậy sao anh lại làm theo những gì tôi nói?
Hê hê hê... nghe đây, mọi người gọi tôi là Buchi hoang dã đồi bại, và tôi là một kẻ điên cuồng. Anh không nên tin tưởng tôi mới phải!
Đừng có ngốc thế...
Trang 143
Sao anh không tức giận?
Anh đang biến tôi thành trò hề sao?
Tôi...tôi chưa từng gặp kẻ nào như anh.
Cô bao nhiêu tuổi, Buchi?
14...tôi không phải là trẻ con.
Đây...Đắp cái này đi. Em sẽ bị cảm lạnh đấy!
Tôi không cần gì hết...anh đi đi!
Hức...hức...hức.....hức...hức........
Trang 144
Hạ qua, thu đi rồi đông đến.
Năm thứ hai rồi cũng trôi qua...Buchi vẫn đi theo Akanemaru như hình với bóng
Một ngày nọ...lần đầu tiên Akanemaru kể cho Buchi nghe về mục tiêu của mình.
Trang 145
Có vẻ như anh khó mà tìm được chim phượng hoàng.
Chưa đầy một năm nữa thôi, bọn quan phủ sẽ đến tìm anh...
Và anh sẽ bị chém đầu...
Trang 146
Không! Anh không được chết! Anh đã cứu em! Sao anh nhẫn tâm bỏ em lại một mình? Không! Không!
Buchi...
Vâng?
Có một chuyện anh muốn nhờ em...
Anh muốn nhờ em làm người mẫu để chạm khắc bức tượng Ngọc Quan Âm...
Anh đã muốn làm điều này từ lần đầu tiên anh gặp em...
Xin hãy cởi bỏ y phục của em ra.
Được ạ.
Đừng cử động...
Đây sẽ là tác phẩm để đời của anh, là món quà anh dành tặng cho thế gian này.
Thế này được chưa ạ?
Trang 147
Ào
Cốc cốc
Trang 148
Tách
Cộc
Trang 149
Bổ
Bam
cốc cốc
*Akanemaru đang niệm chương hai của Diệu Pháp Liên Hoa Kinh, theo nghĩa có lợi. Đoạn phía trên và đoạn ở trang kế tiếp đều nhấn mạnh tính vô thường của con người và tầm quan trọng của việc giác ngộ đạo Phật
Trang 150
Gõ
Bào
Bào
Gõ
Gõ
Tách tách
Rầm
Trang 151
Cạch
Buchi...
Chắc em đã thấm mệt...mình nghỉ chút đi...
Buchi! Có chuyện gì vậy? Hãy nói gì đi!
Trang 152
Buchi!!
Chọt
Cô ấy không cử động nữa...đông cứng lại...giống như một bức tượng vậy...
Có lẽ đó là một dạng tự thôi miên, hay cũng có thể là lo sức ép khi làm người mẫu cho người thợ điêu khắc nổi danh nhất vừng...vì một lý do nào đó, cô ấy đã trở nên đông cứng lại ở tư thế đó.
Akanemaru vẫn tiếp tục lao vào chạm khắc như điên
Cạch
Cạch
Cạch
Mọi người trong vùng truyền tai nhau, rồi họ tụ tập lại để chiêm ngưỡng
Nhìn kìa!!
Anh ấy vẫn chưa dừng lại...
Ôi...
Pho tượng ấy có đôi mắt đẹp gấp mấy lần chúng ta....
Trang 153
Khuôn mặt đẹp quá!
Cô gái đó là ai vậy?
Đức Phật đấy, đồ ngốc!
Làm ơn...
Xin hãy nhận chút lòng thành của tôi...ngài đã không ăn gì trong nhiều ngày rồi.
Cô nghĩ mình đang làm gì vậy?
Để anh ấy yên!
Cô đang cản trở nghệ thuật đấy!
Buchi!!
Ôi
Mau tránh đường!
Lũ dân đen này! Đứng sang một bên!
Có phải ngươi là nhà điêu khắc Akanemaru?
Vâng, thưa ngài.
Chúng ta đang tìm người theo lệnh của lãnh chúa Tachibana!
Ngươi phải trở về kinh đô với chúng ta ngay lập tức!
Trang 154
Nếu dám kháng cự, ta sẽ kéo lê ngươi đi!
Làm ơn! Xin hãy cho tôi thêm chút thời gian! Đã 3 năm rồi sao?
Mười ngày nữa là tròn 3 năm.
Vậy thì ít nhất hãy cho tôi thêm một ngày để hoàn thành vật này!
Bây giờ tôi không thể ngừng lại được!
Làm ơn...tôi van ông...chỉ một ngày nữa thôi...
Đúng!
Thật độc ác!
Để cậu ấy khắc!
Tôi không quan tâm cậu ấy đã làm gì, nhưng thế này thật quá đáng.
Hơn nữa chúng tôi đã chờ bao lâu nay chỉ để được chiêm ngưỡng thành phẩ!
Trật tự!
Bất kỳ kẻ nào dám cản được đều sẽ bị kết tội!
Trang 155
Chớp
Đùng
Rắc
Trang 156
Đừng
Sét
Trang 157
Rắc
Đùng
Ái da
Rào rào
Chuyện gì vậy?
Nhìn xem...
Bức tượng đang nhìn trừng trừng vào tôi...
Trang 158
Được rồi, chúng ta sẽ đợi một ngày
Cho đến khi mặt trời mọc vào ngày mai. Ngươi may mắn đấy.
Đi thôi
Trang 159
Xong rồi!!
Cuối cùng thì...
Buchi...ta làm xong rồi!
Buchi! Dậy đi nào!
Nhìn xem...đó là em đấy
Nói cách khác đó dạng dạng Đức Phật của em đấy!
Trang 160
Xong chưa?
Tạm biệt, Buchi!
Không! Em cũng sẽ đi!
Em sẽ trở thành người phụ nữ của anh.
Không được đâu, Buchi. Khi đến kinh đô, ta sẽ phải chết.
Tên đần kia!
Cấm ngươi động vào người đàn ông của ta!
Cứ thử làm gì anh ấy đi, ta sẽ....
Vô ích thôi, con nhỏ dân đen!
Chát
chát
bốp
chát
Trang 161
Không! Xin đừng làm thế!
Ta bảo tránh đường!
Phập
Buchi!!
Ahh...
Buchi!!
Em...em...
không thể đi cùng anh...
Trang 162
Crộc Crộc
Đi mau!!
Trang 163
Lũ giết người!!
Trang 164
Thời hạn ba năm của ngươi đã kết thúc. Ngươi đã chạm trổ được chim phượng hoàng chưa?
Không, vẫn chưa.
Có cho mười lăm năm tôi cũng không làm được.
Trang 165
Cẩn thận cái miệng của ngươi đấy...
Đợi đã. Hãy nghe hắn giãi bày.
Tôi nghe được tin đồn và đi về phía tây để truy tìm chim phượng hoàng...
Nhưng vẫn không thể tìm được dù chỉ một người đã từng trông thấy nó.
Có thể tôi sẽ bị hành hình theo lệnh của ông, nhưng ông...
kẻ đã dựa dẫm vào quyền lực và ép tôi tạo ra cái không tưởng...
cũng sẽ sớm sụp đổ thôi.
Rầm
Chém đầu hắn cho ta!
Chờ đã!
Trang 166
Giao hắn cho ta!
Lãnh chúa Kibi!
Sao ông cản trở ta, ông muốn gì?
Với tư cách Bộ trưởng Hành pháp, ta có quyền dùng thử chàng trai này...
Theo luật
Ông đang lạm dụng quyền hành đấy, lãnh chúa Kibi, ông dựa vào đâu cơ chứ?
Thiên hoàng!
Ta đang thi hành mệnh lệnh của ngài!
RRRRRRR...............
Ông hãy coi chừng đấy, lãnh chứ Kibi...
Ông cũng vậy, đừng phạm sai lầm đấy, lãnh chúa Tachibana!
Trang 167
Tại sao?
Ông!!
#@#$%#$%#
Có vẻ như ta đến vừa kịp lúc. Chậm một chút nữa thôi là đầu cậu đã rơi xuống đất rồi.
Nhưng...tại sao ngài lại cứu tôi?
Haha..Câu hỏi của ngươi thật dễ. Bởi ta ghét lãnh chúa Tachibana, thế thôi!
Đừng lo. Khi nào còn ở trong phủ của ta, ngươi sẽ được an toàn.
Hãy nói về chủ đề khác sáng sủa hơn đi...bức tượng Ngọc Quan Âm của ngươi chẳng hạn...
Đó chính là nghệ thuật thật sự! Ta đã từng đến kinh đô của Trung Hoa.
Nhưng chưa từng thấy thứ nào có thể sánh được với ngươi!
Trang 168
Ta không biết điều gì đã làm nên vẻ đẹp của nó, nhưng...
...trông nó hệt như thật vậy.
Những bức tượng điêu khắc ở nước Đường đều trông rất cứng nhắc.
Ngươi sẽ cho ta sở hữu nó chứ?
Tất nhiên ta sẽ trả công...
Ra giá đi
Chim phượng hoàng.
Tôi bị ám ảnh bởi một loài chim... nếu tôi không được nhìn thấy nó
Tôi sẽ không sống thanh thản được
Chỉ vì muốn được nhìn lướt qua nó một chút, mà tôi đã phải đến tận đảo của Horai
Xin hãy cho tôi đi sứ sang nhà Đường
Điều kiện của ngươi khó đấy!
Ngươi muốn tới đó sao?
không thể được!
Chính quyền kiểm soát rất chặt chẽ.
Chờ một chút...ta biết một cách có thể giúp ngươi nhìn thấy con chim đó
Shosoin*...
Nếu ta nhớ không nhầm thì có một con chim phượng hoàng ở đó.
*Nơi lưu giữ các tác phẩm nghệ thuật, nhạc cụ và các vật dụng của Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Hoa cùng nhiều quốc gia khác.
Trang 169
Ta phải tuân thủ điều kiện của người trông coi nơi này. Ngươi được vào trong xem, nhưng chỉ một giờ thôi đấy.
Xin cảm ơn!
Trang 170
Đ..đây là cái gì?
Một bức họa chim phượng hoàng!
Cuối cùng...ta cũng được nhìn thấy nó
Trang 171
Nhất định ta phải nhìn thấy loài chim này bằng xương bằng thịt...Ta sẽ đến nhà đường để tìm kiếm nó cho dù đó là điều cuối cùng ta có thể làm được!
Trang 171
Rào
cọt kẹt
cọt kẹt
Chim phượng hoàng đã sống qua hàng ngàn năm....
và không thể bị giết bởi cung tên...cho dù đầu có bị chặt mất...nó cũng liền sống lại...khi giận dữ...nó phóng lửa thiêu đốt kẻ theo đuôi
Cri Cri
Trang 174
Thậm chí nó còn tỏa sáng trong đêm tối...
Có kẻ nói nó biết hết mọi chuyện trên thế gian này và là sứ giả của Đức Phật
Ào
Vù
Vù
Trang 174
Ào
Rắc
Phượng hoàng! Hãy để ta được nhìn thấy ngươi một lần...trước khi ta nhắm mắt.
Ào
Rắc
Trang 175
Akanemaru đâu rồi?
Tên ngốc! Hắn vần còn ở trên boong tàu! Nếu không mau xuống đây, hắn sẽ bị cuốn trôi mất!
Ùm
Vút
Á!!!!!
Trang 176
Cứu!!...Ai đó kéo tôi lên với!
Ục ục ục
Trang 177
Đây...đây là đâu? Ta...ta biết mình đã bị nhấn chìm, nhưng...
Cái gì?
Nhìn xung quanh đi...
Ngươi đã chết rồi, Akanemaru đã không còn tồn tại nữa. Thân xác hắn thối rữa và phân hủy vào biển cả
Vậy thì đây là gì? Tôi là gì?
Giờ đây ngươi chỉ là một loài vi sinh vật biển. Chỉ là một vết đốm nhỏ bé đáng thương hại. Hình dạng con người của ngươi đã không còn nữa. Ngươi đã được tái sinh
Trang 178
Nhưng tại sao? Tại sao tôi lại thay đổi? Tôi đã làm gì để nhận lấy kết cục này?
Ngươi chẳng làm gì sai cả...đây chỉ đơn giản là số phận của ngươi...phải hóa thành một thứ khác...khi kiếp người của ngươi đã tận.
Không! Tôi là con người! Tôi muốn được sống như con người!
Arg...một sinh vật khổng lồ đang tiến đến đây! Ôi không!! Mình sẽ bị nuốt chửng mất!!
Trang 179
Thật kinh khủng! Nó đang đến! Cứu!!
Trang 180
Giờ thì tôi đang ở đâu?
Tôi là ai? Tôi dường như chẳng nhớ được gì.
Tôi nên làm gì đây? Hài thật...dường như tôi có một sứ mệnh quan trọng cần phải hoàn thành...
Giờ ngươi là một con rù biển...trước đó ngươi là một loài nguyên sinh nhỏ xíu...và trước đó nữa, ngươi là con người...có còn nhớ gì không?
Con người sao?Hm...tôi không hiểu ý ngài.
Người từng được gọi là Akanemaru...
chưa từng nghe thấy cái tên này...
Ngươi đang bơi ở cửa sông Nagae. Ngươi sẽ thanh thản sống ở đây cho đến lúc chết.
Trang 185
Chíp chíp
Chíp chíp
Mẹ ơi, mẹ đi đâu vậy?
Mẹ đến gặp chim phượng hoàng.
Phượng hoàng là gì ạ?
Là người mà tất cả chim muôn đều tôn kính và ngưỡng mộ.
Trang 187
Nhìn xem! Ngài kia rồi!
Đây là đứa con mới nở của tôi.
Vậy là cuối cùng cháu cũng đến...rất hoan nghênh cháu!
Cháu sao?
Trang 188
Đúng. Ta biết mọi điều về cháu.
Cháu từng là con rùa bơi ở của sông Ganae.
Rùa là gì ạ?
Trước đó, cháu là một loài sinh vật biển nhỏ bé...và trước đó nữa, cháu là con người.
Ý ngài là loài sinh vật đáng sợ đi dưới đất kia sao?
Không đời nào! Không phải con tôi đâu!
Ôm chặt
Cô phượng hoàng ơi...hình như cháu đã từng nhìn thấy cô ở đâu rồi...
Thật sao...?
Từ lâu...rất lâu rồi, cháu đã cực kỳ muốn được gặp cô
Nhưng ta sẽ không nói nhiều về chuyện này...
đó là khi cháu còn là con người...
Cô phượng hoàng, có thật là cô đã sống qua hàng ngàn năm?
Trang 189
Phải...ta không bao giờ chết...cơ thể ta liên tục được tái sinh...
Đó là lý do ta biết cháu và mẹ cháu từ rất lâu, trước cả khi hai người được sinh ra trong kiếp này.
Có phải đó là cách cô biết về con người?
Phải...và họ cũng biết ta là loài chim bất tử.
Họ vẽ tranh ta, chạm trổ những bức tượng về ta và thậm chí còn thờ cúng ta
Trang 190
Hãy quan sát ta thật kỹ và nhớ lấy những điều cháu trông thấy!
Xem đây!
Trang 192
Ah!
Một...một giấc mơ
Tất nhiên...đây là ngôi nhà bảo vật
Có lẽ mình đã ngủ thiếp đi một chút...
Mình cứ thế chết đi rồi lại được tái sinh...
Cho tới khi hóa thành một con chim...mình mới được gặp phượng hoàng.
Mình đã nhìn thấy nó! Vĩ đại như cuộc sống vậy, xuất hiện ngay trước mắt mình...nó tỏa sáng tựa mặt trời vậy...còn bảo mình quan sát nó nữa...
Mình nhớ hết tất cả mọi thứ! Màu sắc của lông vũ, khuôn mặt và hình dáng... thật đến mức tưởng như chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm được vào nó!!
Vui quá!!
Trang 194
Ngài là Akanemaru?
Xin cảm ơn! Chân thành cảm ơn ngài! Tôi đã tận mắt được nhìn thấy nó!
Tôi...tôi đã có một giấc mơ kỳ là... và trong đó, phượng hoàng đã xuất hiện....
Tôi có thể chạm trổ nó ngay bây giờ! Đôi tay này có thể chạm khắc được loài chim bất tử ấy...ngài cứ chờ xem!
Trang 195
Quả là một kiệt tác....
Có vẻ như ngươi sắp hoàn thành nó rồi đấy.
Không đâu...tôi vẫn cần nhiều thời gian nữa. Trông nó vẫn thiếu hồn....
Hê hê
Ta nóng lòng được chiêm ngưỡng tác phẩm hoàn chỉnh đó của ngươi.
Ta đã vạch sẵn trong đầu vài kế hoạch.
Trang 196
Tachibana, sao ngươi dám làm loạn ở Fujimara Umakai vùng Kyushu hả?
Trời cao đã nổi giận và lòng người thì đầy những toan tính...
Việc thăng chức cho những kẻ như Kibi cũng chẳng làm tình hình dịu bớt đi là bao.
Hắn có được chức vị như ngày nay chỉ đơn giản là vì hắn là một sứ thần sang Nhà Đường
Tachibana!
Ta không cho phép ngươi nói xấu lãnh chúa Kibi. Ông ấy là một người tốt.
Tachibana. Ta đang nghĩ đến việc xây dựng một bức tượng Phật khổng lồ.
Một...bức tượng?
Ngươi biết đấy...càng to càng tốt.
Theo lời lãnh chúa Kibi, có vô số pho tượng Phật bằng đã và đồng ở Ấn Độ.
Thưa ngài, có phải lãnh chúa Kibi đã khuyên ngài nên bắt chước Ấn Độ?
Trang 198
Không...đây là điều mà ta chợt nảy ra khi đang cầu nguyện trước tượng Phật của đền Chisiki ở Kochioagata
Ta cho rằng một dự án mang tầm cỡ quốc gia nhằm tạo ra một pho tượng Phật khổng lồ là cách duy nhất để liên kết đất nước trong thời buổi loạn lạc này.
Chúng ta sẽ thu thập đồng từ khắp nơi để tạo ra một pho tượng Phật khổng lồ.
Cây trên khắp cả nước sẽ bị đốn để xây dựng tòa nhà chứa bức tượng.
Chúng ta sẽ truyền bá Phật giáo rộng khắp cả nước và biến nó trở thành quốc giáo.
Hm...
Nhưng tất nhiên, ngài không định giao phó trọng trách này cho lãnh chúa Kibi đấy chứ?
Trang 199
À, thật ra thì đó chính là những gì ta đang nghĩ...
Khôngggg!!!!
Nghe này, Tachibana...ngươi biết rõ là lãnh chúa Kibi là người duy nhất có đủ hiểu biết để đảm nhận trọng trách này.
Không!!
Không bao giờ!!
Thần không chấp nhận!!!!
Không!!!
Không thể tin được!!
Không bao giờ
Không bao giờ
Ta nghe rồi...ta nghe rồi mà...
Chuyện gì?
Lãnh chúa Kibi đến.
Trang 200
Hừm
Thần xin nghiêng mình cung kính trước ánh sáng chói lọi của bệ hạ
Thần có vài thứ muốn dâng cho ngài...
Đảm bảo sẽ làm ngài sững sờ
Kéo khăn che xuống
Vút
Trang 201
Không...chim phượng hoàng!!
Tuyệt tác! Hãy cho ta biết tên kẻ đã làm ra nó!
Một thợ điêu khắc tên Akanemaru ạ
Mang nó lại gần đây!
Hm...
Trông nó rất giống thật!
Trang 202
Và tất nhiên, ngươi muốn dâng nó cho ta?
Thần mang nó đến đây chỉ với một mục đích, đó là người, thưa bệ hạ.
Không còn nghi ngờ gì nữa, nghệ nhân tạo ra nó là người giỏi nhất nước, bức tượng này là một minh chứng.
Và thần sẽ rất lấy làm vinh dự nếu bệ hạ cho phép người này thiết kế bức tượng Phật mà thần đã nói lâu nay...
Thần sẽ lãnh mọi trách nhiệm cho công việc của cậu ấy
Ừm
Ngươi có muốn nói gì không, Tachibana?
Chính thần là người đã ra lệnh cho Akanemaru chạm trổ con chim phượng hoàng này!
Lãnh chúa Kibi đã đánh cắp nó từ tay thần!
Thật vớ vẩn.
Trang 203
Không nhầm lẫn gì đâu...đây là bức tượng mà ta đã đặt làm...
Hay ông đang ra sức ngăn cản việc tôi dâng nó cho bệ hạ?
Ông...
Thưa bệ hạ, với cái này, thần tin rằng mọi chuyện sẽ thành công...
cảm ơn ngài vì đã lắng nghe...
Cảm ơn món quà của ngươi, Kibi.
Hê hê
Ông sẽ phải trả giá!!
Tôi sẽ cho ông thấy...tên xảo quyệt!!
Trang 204
Thời gian trôi nhanh thật đấy, Gao...chúng ta đi cùng nhau, thoắt cái mà đã gần ba năm.
?
Trang 205
Gao!
Ngươi ở đâu!!
Lại chạm khắc nữa à?
Vâng, đây là cái thứ 210.
Phải nói đó là cả một công trình đấy...
Nhưng ngươi sẽ làm gì sau khi khắc xong bức tượng thứ một ngàn?
À thì, tôi nghĩ mình sẽ quyết định sau..
Xong!
Giờ nếu băng qua núi...
Chúng ta sẽ gặp một cái Konkubunji khác...
Trang 206
Chuyện gì đã xảy ra? Cái gì? Ngươi nói đạo tặc đã cướp bóc và đốt cổng đền rồi sao?
Hắn là một trong số chúng!
Cái gì?
Hắn là một trong số chúng! Một trong số những tên cướp! Tôi đã trông thấy hắn làm điều đó!!
Trang 207
Hôm qua lúc tỉnh giấc, tôi đã trông thấy hắn lẩn quẩn quanh cổng đền! Chính là hắn! Hắn là một tên cướp!
Thật nực cười! Tôi...
Tên mập cặn bã này!
Bắt lấy hắn!
Trang 208
Bốp
Vút vút
Ta sẽ cho các người nếm mùi con người thật của ta!
Nhìn cho kỹ đi! Ta là Gao! Tên cướp từng làm cả kinh đô khiếp sợ!
Aha! Thấy chưa! Tôi đã bảo mà! Hắn chính là thủ phạm!
Gao!! Đừng chống cự! Họ đã hiểu nhầm và chúng ta không thể giải thích được gì!!
Đừng làm họ bị thương! Đừng chống cự!
...Nhưng...sư phụ....
Ném chúng vào hai ngục giam tách biệt.
Tra khảo cho đến khi chúng chịu nhận tội!
Trang 209
Rầm!
Sư phụ!
Ngài bảo tôi đừng chống cự...
và chuyện thành ra như thế này....
Lũ ngốc yếu ớt! Thả ta ra!
Cơm đây. Ăn đi.
Nghe này! Nếu các người muốn tra khảo ta thì làm ngay đi rồi cho qua mọi chuyện! Ta không chịu nổi cái ngục này nữa!
Trang 210
Agh...một mớ hôi thối
Nhoàm nhoàm nhoàm
Kẹt
Aaaaaa
Ta đã nói với các người rồi...chúng ta chỉ vừa mới đến đây ngày hôm qua! Nếu nghĩ ta đang nói dối, ngươi hãy hỏi sư phụ ta!
Oái
Nó vẫn còn lảm nhảm những điều vô nghĩa!?
Đừng lo! Chỉ cần khiến hắn đau đớn thêm một chút là sẽ nhận thôi ngay ấy mà!
AAAAAA!!AAAAA
Trang 211
Làm ơn...hãy cho tôi nói chuyện với sư phụ...ông ấy rất nổi tiếng ở kinh đô...
Hừm...nếu ông ta nổi tiếng thế thì sao phải bỏ chạy?
Bỏ chạy?
Bốp bốp bốp bốp bốp
chát
Hahahaha! Vậy là ông ấy đã chạy thoát! O hô hô hô!
oái...
Rầm
bốp bốp bốp chát
Trang 212
ư...ư...ah....
Giết ta đi! Thay vì khiến ta phải chịu đựng những thứ này mỗi ngày, sao các người không giết quách ta cho rồi?
Gao!! Mạnh mẽ lên!! Ngài không được chết!!
Baya! Có thật là em không?
Trang 213
Baya!
Soạt soạt soạt
Trang 214
Bongggg
aaa
Bongggg
Soạt soạt soạt
Trang 215
Thằng ngốc đó! Hắn ta lại làm vỡ một cái bát nữa!
Nữa sao? Sao hắn cứ làm thế vậy?
À...trong đó rất tối nên khó nói lắm...nhưng có vẻ hắn đang khắc cái gì đó lên tường...
Thấy gì chưa?
Trong đó tối đen như mực! Thối quá!
Này, tên ăn mày! Ngươi đang làm gì đấy?
ỐI!
Trang 216
Cứu!!
Hai ngươi run rẩy chuyện gì thế?
Có cái gì đó trong đấy...
Các...các bức chạm khắc trên tường. Chúng nhìn thẳng vào chúng tôi và cười...
Cười hả? Thật ngớ ngẩn!
Ôi!
Trang 217
Mang hắn ra ngoài và mang nến đến!
Đi ra!
Hừm...
Ở đây cũng có...
Thật tuyệt vời...người đàn ông này không tầm thường đâu.
Thưa ngài, chúng ta có nên báo với trụ trì không?
Chờ chút, giờ không phải lúc...
Trang 218
Chắc chắc ngài sẽ bảo chúng ta thả tên xấu xa này ra.
Hãy đợi thêm một chút nữa trước khi báo chuyện này với trụ trì. Dù sao hắn cũng sắp nhận tội rồi.
Roạt
Hí hoáy
Loảng xoảng
Một thời gian sau
Chíp chíp
Trang 220
Tôi...tôi xin thú nhận tất cả..tất cả những gì tôi nói về tên cướp đốt rụi cánh cổng đền đều là dối trá...tôi chỉ thắp một ít lửa để sưởi rồi không may nó lan ra rất nhanh!! Trong lúc bối rối, tôi đã đánh cắp những bảo vật này...người đang bị nhốt trong ngục chỉ là một thầy tu tình cờ đi ngang qua...đó là tất cả mọi chuyện...
Xin hãy tha thứ cho tôi...
Hai năm...
Trong hai năm, người tên Gao đó đã phải chịu đựng tội danh mà anh ta không hề phạm phải...
Ực...!
Thả cậu ấy ra ngay lập tức và đáp ứng mọi nhu cầu của ngài ấy.
Trang 221
A...
Trang 222
Hãy tắm rửa cho cậu ấy...gột sạch những thứ bẩn thỉu của hai năm qua...
Nhoàm nhoàm
chép chép
Ngài đã khắc rất nhiều tượng Phật, vậy ngài không phải một thầy tu bình thường
Chép chép chép
Trang 223
Đấy là kẻ đã đánh bại 20 người đàn ông 2 năm trước sao?
Ông ấy thay đổi rồi....
chắc chắn luôn...nhìn sự điềm tĩnh trong ánh mắt của ông ấy kìa
Tôi biết mọi người đã tìm được những thứ bị đánh cắp. Chắc ở đây không cần tôi nữa.
Xin hãy đợi đã!
Sau khi chứng kiến tài năng của ngài, tôi muốn xin ngài một ân huệ..
Trang 224
Ngài muốn tôi làm miệng mán xối cho mái ngôi đền của ngài sao?
Đúng vậy!! Tôi muốn có phần nhô ra bằng vàng trong ngôi đền quốc gia. Tôi muốn chúng xua đuổi tà mà và truyền tải hy vọng thanh bình của chúng tôi.
Chà...tôi chưa từng làm nó bao giờ.
Trang 171
Nhất định ta phải nhìn thấy loài chim này bằng xương bằng thịt...Ta sẽ đến nhà đường để tìm kiếm nó cho dù đó là điều cuối cùng ta có thể làm được!
Trang 171
Rào
cọt kẹt
cọt kẹt
Chim phượng hoàng đã sống qua hàng ngàn năm....
và không thể bị giết bởi cung tên...cho dù đầu có bị chặt mất...nó cũng liền sống lại...khi giận dữ...nó phóng lửa thiêu đốt kẻ theo đuôi
Cri Cri
Trang 174
Thậm chí nó còn tỏa sáng trong đêm tối...
Có kẻ nói nó biết hết mọi chuyện trên thế gian này và là sứ giả của Đức Phật
Ào
Vù
Vù
Trang 174
Ào
Rắc
Phượng hoàng! Hãy để ta được nhìn thấy ngươi một lần...trước khi ta nhắm mắt.
Ào
Rắc
Trang 175
Akanemaru đâu rồi?
Tên ngốc! Hắn vần còn ở trên boong tàu! Nếu không mau xuống đây, hắn sẽ bị cuốn trôi mất!
Ùm
Vút
Á!!!!!
Trang 176
Cứu!!...Ai đó kéo tôi lên với!
Ục ục ục
Trang 177
Đây...đây là đâu? Ta...ta biết mình đã bị nhấn chìm, nhưng...
Cái gì?
Nhìn xung quanh đi...
Ngươi đã chết rồi, Akanemaru đã không còn tồn tại nữa. Thân xác hắn thối rữa và phân hủy vào biển cả
Vậy thì đây là gì? Tôi là gì?
Giờ đây ngươi chỉ là một loài vi sinh vật biển. Chỉ là một vết đốm nhỏ bé đáng thương hại. Hình dạng con người của ngươi đã không còn nữa. Ngươi đã được tái sinh
Trang 178
Nhưng tại sao? Tại sao tôi lại thay đổi? Tôi đã làm gì để nhận lấy kết cục này?
Ngươi chẳng làm gì sai cả...đây chỉ đơn giản là số phận của ngươi...phải hóa thành một thứ khác...khi kiếp người của ngươi đã tận.
Không! Tôi là con người! Tôi muốn được sống như con người!
Arg...một sinh vật khổng lồ đang tiến đến đây! Ôi không!! Mình sẽ bị nuốt chửng mất!!
Trang 179
Thật kinh khủng! Nó đang đến! Cứu!!
Trang 180
Giờ thì tôi đang ở đâu?
Tôi là ai? Tôi dường như chẳng nhớ được gì.
Tôi nên làm gì đây? Hài thật...dường như tôi có một sứ mệnh quan trọng cần phải hoàn thành...
Giờ ngươi là một con rù biển...trước đó ngươi là một loài nguyên sinh nhỏ xíu...và trước đó nữa, ngươi là con người...có còn nhớ gì không?
Con người sao?Hm...tôi không hiểu ý ngài.
Người từng được gọi là Akanemaru...
chưa từng nghe thấy cái tên này...
Ngươi đang bơi ở cửa sông Nagae. Ngươi sẽ thanh thản sống ở đây cho đến lúc chết.
Trang 185
Chíp chíp
Chíp chíp
Mẹ ơi, mẹ đi đâu vậy?
Mẹ đến gặp chim phượng hoàng.
Phượng hoàng là gì ạ?
Là người mà tất cả chim muôn đều tôn kính và ngưỡng mộ.
Trang 187
Nhìn xem! Ngài kia rồi!
Đây là đứa con mới nở của tôi.
Vậy là cuối cùng cháu cũng đến...rất hoan nghênh cháu!
Cháu sao?
Trang 188
Đúng. Ta biết mọi điều về cháu.
Cháu từng là con rùa bơi ở của sông Ganae.
Rùa là gì ạ?
Trước đó, cháu là một loài sinh vật biển nhỏ bé...và trước đó nữa, cháu là con người.
Ý ngài là loài sinh vật đáng sợ đi dưới đất kia sao?
Không đời nào! Không phải con tôi đâu!
Ôm chặt
Cô phượng hoàng ơi...hình như cháu đã từng nhìn thấy cô ở đâu rồi...
Thật sao...?
Từ lâu...rất lâu rồi, cháu đã cực kỳ muốn được gặp cô
Nhưng ta sẽ không nói nhiều về chuyện này...
đó là khi cháu còn là con người...
Cô phượng hoàng, có thật là cô đã sống qua hàng ngàn năm?
Trang 189
Phải...ta không bao giờ chết...cơ thể ta liên tục được tái sinh...
Đó là lý do ta biết cháu và mẹ cháu từ rất lâu, trước cả khi hai người được sinh ra trong kiếp này.
Có phải đó là cách cô biết về con người?
Phải...và họ cũng biết ta là loài chim bất tử.
Họ vẽ tranh ta, chạm trổ những bức tượng về ta và thậm chí còn thờ cúng ta
Trang 190
Hãy quan sát ta thật kỹ và nhớ lấy những điều cháu trông thấy!
Xem đây!
Trang 192
Ah!
Một...một giấc mơ
Tất nhiên...đây là ngôi nhà bảo vật
Có lẽ mình đã ngủ thiếp đi một chút...
Mình cứ thế chết đi rồi lại được tái sinh...
Cho tới khi hóa thành một con chim...mình mới được gặp phượng hoàng.
Mình đã nhìn thấy nó! Vĩ đại như cuộc sống vậy, xuất hiện ngay trước mắt mình...nó tỏa sáng tựa mặt trời vậy...còn bảo mình quan sát nó nữa...
Mình nhớ hết tất cả mọi thứ! Màu sắc của lông vũ, khuôn mặt và hình dáng... thật đến mức tưởng như chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm được vào nó!!
Vui quá!!
Trang 194
Ngài là Akanemaru?
Xin cảm ơn! Chân thành cảm ơn ngài! Tôi đã tận mắt được nhìn thấy nó!
Tôi...tôi đã có một giấc mơ kỳ là... và trong đó, phượng hoàng đã xuất hiện....
Tôi có thể chạm trổ nó ngay bây giờ! Đôi tay này có thể chạm khắc được loài chim bất tử ấy...ngài cứ chờ xem!
Trang 195
Quả là một kiệt tác....
Có vẻ như ngươi sắp hoàn thành nó rồi đấy.
Không đâu...tôi vẫn cần nhiều thời gian nữa. Trông nó vẫn thiếu hồn....
Hê hê
Ta nóng lòng được chiêm ngưỡng tác phẩm hoàn chỉnh đó của ngươi.
Ta đã vạch sẵn trong đầu vài kế hoạch.
Trang 196
Tachibana, sao ngươi dám làm loạn ở Fujimara Umakai vùng Kyushu hả?
Trời cao đã nổi giận và lòng người thì đầy những toan tính...
Việc thăng chức cho những kẻ như Kibi cũng chẳng làm tình hình dịu bớt đi là bao.
Hắn có được chức vị như ngày nay chỉ đơn giản là vì hắn là một sứ thần sang Nhà Đường
Tachibana!
Ta không cho phép ngươi nói xấu lãnh chúa Kibi. Ông ấy là một người tốt.
Tachibana. Ta đang nghĩ đến việc xây dựng một bức tượng Phật khổng lồ.
Một...bức tượng?
Ngươi biết đấy...càng to càng tốt.
Theo lời lãnh chúa Kibi, có vô số pho tượng Phật bằng đã và đồng ở Ấn Độ.
Thưa ngài, có phải lãnh chúa Kibi đã khuyên ngài nên bắt chước Ấn Độ?
Trang 198
Không...đây là điều mà ta chợt nảy ra khi đang cầu nguyện trước tượng Phật của đền Chisiki ở Kochioagata
Ta cho rằng một dự án mang tầm cỡ quốc gia nhằm tạo ra một pho tượng Phật khổng lồ là cách duy nhất để liên kết đất nước trong thời buổi loạn lạc này.
Chúng ta sẽ thu thập đồng từ khắp nơi để tạo ra một pho tượng Phật khổng lồ.
Cây trên khắp cả nước sẽ bị đốn để xây dựng tòa nhà chứa bức tượng.
Chúng ta sẽ truyền bá Phật giáo rộng khắp cả nước và biến nó trở thành quốc giáo.
Hm...
Nhưng tất nhiên, ngài không định giao phó trọng trách này cho lãnh chúa Kibi đấy chứ?
Trang 199
À, thật ra thì đó chính là những gì ta đang nghĩ...
Khôngggg!!!!
Nghe này, Tachibana...ngươi biết rõ là lãnh chúa Kibi là người duy nhất có đủ hiểu biết để đảm nhận trọng trách này.
Không!!
Không bao giờ!!
Thần không chấp nhận!!!!
Không!!!
Không thể tin được!!
Không bao giờ
Không bao giờ
Ta nghe rồi...ta nghe rồi mà...
Chuyện gì?
Lãnh chúa Kibi đến.
Trang 200
Hừm
Thần xin nghiêng mình cung kính trước ánh sáng chói lọi của bệ hạ
Thần có vài thứ muốn dâng cho ngài...
Đảm bảo sẽ làm ngài sững sờ
Kéo khăn che xuống
Vút
Trang 201
Không...chim phượng hoàng!!
Tuyệt tác! Hãy cho ta biết tên kẻ đã làm ra nó!
Một thợ điêu khắc tên Akanemaru ạ
Mang nó lại gần đây!
Hm...
Trông nó rất giống thật!
Trang 202
Và tất nhiên, ngươi muốn dâng nó cho ta?
Thần mang nó đến đây chỉ với một mục đích, đó là người, thưa bệ hạ.
Không còn nghi ngờ gì nữa, nghệ nhân tạo ra nó là người giỏi nhất nước, bức tượng này là một minh chứng.
Và thần sẽ rất lấy làm vinh dự nếu bệ hạ cho phép người này thiết kế bức tượng Phật mà thần đã nói lâu nay...
Thần sẽ lãnh mọi trách nhiệm cho công việc của cậu ấy
Ừm
Ngươi có muốn nói gì không, Tachibana?
Chính thần là người đã ra lệnh cho Akanemaru chạm trổ con chim phượng hoàng này!
Lãnh chúa Kibi đã đánh cắp nó từ tay thần!
Thật vớ vẩn.
Trang 203
Không nhầm lẫn gì đâu...đây là bức tượng mà ta đã đặt làm...
Hay ông đang ra sức ngăn cản việc tôi dâng nó cho bệ hạ?
Ông...
Thưa bệ hạ, với cái này, thần tin rằng mọi chuyện sẽ thành công...
cảm ơn ngài vì đã lắng nghe...
Cảm ơn món quà của ngươi, Kibi.
Hê hê
Ông sẽ phải trả giá!!
Tôi sẽ cho ông thấy...tên xảo quyệt!!
Trang 204
Thời gian trôi nhanh thật đấy, Gao...chúng ta đi cùng nhau, thoắt cái mà đã gần ba năm.
?
Trang 205
Gao!
Ngươi ở đâu!!
Lại chạm khắc nữa à?
Vâng, đây là cái thứ 210.
Phải nói đó là cả một công trình đấy...
Nhưng ngươi sẽ làm gì sau khi khắc xong bức tượng thứ một ngàn?
À thì, tôi nghĩ mình sẽ quyết định sau..
Xong!
Giờ nếu băng qua núi...
Chúng ta sẽ gặp một cái Konkubunji khác...
Trang 206
Chuyện gì đã xảy ra? Cái gì? Ngươi nói đạo tặc đã cướp bóc và đốt cổng đền rồi sao?
Hắn là một trong số chúng!
Cái gì?
Hắn là một trong số chúng! Một trong số những tên cướp! Tôi đã trông thấy hắn làm điều đó!!
Trang 207
Hôm qua lúc tỉnh giấc, tôi đã trông thấy hắn lẩn quẩn quanh cổng đền! Chính là hắn! Hắn là một tên cướp!
Thật nực cười! Tôi...
Tên mập cặn bã này!
Bắt lấy hắn!
Trang 208
Bốp
Vút vút
Ta sẽ cho các người nếm mùi con người thật của ta!
Nhìn cho kỹ đi! Ta là Gao! Tên cướp từng làm cả kinh đô khiếp sợ!
Aha! Thấy chưa! Tôi đã bảo mà! Hắn chính là thủ phạm!
Gao!! Đừng chống cự! Họ đã hiểu nhầm và chúng ta không thể giải thích được gì!!
Đừng làm họ bị thương! Đừng chống cự!
...Nhưng...sư phụ....
Ném chúng vào hai ngục giam tách biệt.
Tra khảo cho đến khi chúng chịu nhận tội!
Trang 209
Rầm!
Sư phụ!
Ngài bảo tôi đừng chống cự...
và chuyện thành ra như thế này....
Lũ ngốc yếu ớt! Thả ta ra!
Cơm đây. Ăn đi.
Nghe này! Nếu các người muốn tra khảo ta thì làm ngay đi rồi cho qua mọi chuyện! Ta không chịu nổi cái ngục này nữa!
Trang 210
Agh...một mớ hôi thối
Nhoàm nhoàm nhoàm
Kẹt
Aaaaaa
Ta đã nói với các người rồi...chúng ta chỉ vừa mới đến đây ngày hôm qua! Nếu nghĩ ta đang nói dối, ngươi hãy hỏi sư phụ ta!
Oái
Nó vẫn còn lảm nhảm những điều vô nghĩa!?
Đừng lo! Chỉ cần khiến hắn đau đớn thêm một chút là sẽ nhận thôi ngay ấy mà!
AAAAAA!!AAAAA
Trang 211
Làm ơn...hãy cho tôi nói chuyện với sư phụ...ông ấy rất nổi tiếng ở kinh đô...
Hừm...nếu ông ta nổi tiếng thế thì sao phải bỏ chạy?
Bỏ chạy?
Bốp bốp bốp bốp bốp
chát
Hahahaha! Vậy là ông ấy đã chạy thoát! O hô hô hô!
oái...
Rầm
bốp bốp bốp chát
Trang 212
ư...ư...ah....
Giết ta đi! Thay vì khiến ta phải chịu đựng những thứ này mỗi ngày, sao các người không giết quách ta cho rồi?
Gao!! Mạnh mẽ lên!! Ngài không được chết!!
Baya! Có thật là em không?
Trang 213
Baya!
Soạt soạt soạt
Trang 214
Bongggg
aaa
Bongggg
Soạt soạt soạt
Trang 215
Thằng ngốc đó! Hắn ta lại làm vỡ một cái bát nữa!
Nữa sao? Sao hắn cứ làm thế vậy?
À...trong đó rất tối nên khó nói lắm...nhưng có vẻ hắn đang khắc cái gì đó lên tường...
Thấy gì chưa?
Trong đó tối đen như mực! Thối quá!
Này, tên ăn mày! Ngươi đang làm gì đấy?
ỐI!
Trang 216
Cứu!!
Hai ngươi run rẩy chuyện gì thế?
Có cái gì đó trong đấy...
Các...các bức chạm khắc trên tường. Chúng nhìn thẳng vào chúng tôi và cười...
Cười hả? Thật ngớ ngẩn!
Ôi!
Trang 217
Mang hắn ra ngoài và mang nến đến!
Đi ra!
Hừm...
Ở đây cũng có...
Thật tuyệt vời...người đàn ông này không tầm thường đâu.
Thưa ngài, chúng ta có nên báo với trụ trì không?
Chờ chút, giờ không phải lúc...
Trang 218
Chắc chắc ngài sẽ bảo chúng ta thả tên xấu xa này ra.
Hãy đợi thêm một chút nữa trước khi báo chuyện này với trụ trì. Dù sao hắn cũng sắp nhận tội rồi.
Roạt
Hí hoáy
Loảng xoảng
Một thời gian sau
Chíp chíp
Trang 220
Tôi...tôi xin thú nhận tất cả..tất cả những gì tôi nói về tên cướp đốt rụi cánh cổng đền đều là dối trá...tôi chỉ thắp một ít lửa để sưởi rồi không may nó lan ra rất nhanh!! Trong lúc bối rối, tôi đã đánh cắp những bảo vật này...người đang bị nhốt trong ngục chỉ là một thầy tu tình cờ đi ngang qua...đó là tất cả mọi chuyện...
Xin hãy tha thứ cho tôi...
Hai năm...
Trong hai năm, người tên Gao đó đã phải chịu đựng tội danh mà anh ta không hề phạm phải...
Ực...!
Thả cậu ấy ra ngay lập tức và đáp ứng mọi nhu cầu của ngài ấy.
Trang 221
A...
Trang 222
Hãy tắm rửa cho cậu ấy...gột sạch những thứ bẩn thỉu của hai năm qua...
Nhoàm nhoàm
chép chép
Ngài đã khắc rất nhiều tượng Phật, vậy ngài không phải một thầy tu bình thường
Chép chép chép
Trang 223
Đấy là kẻ đã đánh bại 20 người đàn ông 2 năm trước sao?
Ông ấy thay đổi rồi....
chắc chắn luôn...nhìn sự điềm tĩnh trong ánh mắt của ông ấy kìa
Tôi biết mọi người đã tìm được những thứ bị đánh cắp. Chắc ở đây không cần tôi nữa.
Xin hãy đợi đã!
Sau khi chứng kiến tài năng của ngài, tôi muốn xin ngài một ân huệ..
Trang 224
Ngài muốn tôi làm miệng mán xối cho mái ngôi đền của ngài sao?
Đúng vậy!! Tôi muốn có phần nhô ra bằng vàng trong ngôi đền quốc gia. Tôi muốn chúng xua đuổi tà mà và truyền tải hy vọng thanh bình của chúng tôi.
Chà...tôi chưa từng làm nó bao giờ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét